hoa cuc dai
Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011
tối 13/6
Ngày mai là kiểm tra giữa kì môn java mà chưa học j hết... Vậy là chỉ còn nữa tháng nữa là thi tốt nghiệp rồi, sắp hết đời sinh viên rồi hix
Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011
19/05
11 rưởi con e điện nhờ chở đi mua bánh, sửa để chuẩn bị cho hiến máu, trong khi đó đã hẹn với thèn T là 1h ở 32. Vậy là 12h trưa xuất phát đi mua đồ, tối 2 rưỡi mới xong. Chạy ra sp thì đã 3h hơn, lên nhà Linh văn ngồi chơi.
Nhập tiệc được một lúc thì bcn lên phát biểu, sau đó từng người sắp ra trường ra giữa vòng tròn. Một số thành viên ưu tú lên tặng quà cho các anh chị. Sau quà của clb thì quả của anh Thạnh vs Linh hóa, tiếp đến là quà của Huệ hóa.
Tấm thiệp bcn tặng kết hợp vs cây bút bi (của anh Thạnh vs Linh hóa), bút chì (của Huệ hóa) mọi người truyền tay nhau viết những lời gởi gắm đến anh chị sắp ra trường. Không khí tràng ngập tiếng cười, đến cuối buổi mọi ng xếp thành chữ DKS, vì địa hình k cho phép nên chữ cũng k đẹp lắm.
Tối lại, còn vài ng nhưng mọi ng vẫn ngồi uống tăng 2 rồi nói chuyện tào lao, chờ đến 00h00 mọi ng cùng hát bài Happy birthday để chúc mừng sinh nhật cu Bảo . Tuy đã khuya nhưng một số thành viên vẫn hăng say ngồi lập xòng đánh bài tới sáng, kể cả Linh văn cứ chơi cho dù ngày mai thì. Đúng là Điên Không Sợ.

Nhập tiệc được một lúc thì bcn lên phát biểu, sau đó từng người sắp ra trường ra giữa vòng tròn. Một số thành viên ưu tú lên tặng quà cho các anh chị. Sau quà của clb thì quả của anh Thạnh vs Linh hóa, tiếp đến là quà của Huệ hóa.
Tấm thiệp bcn tặng kết hợp vs cây bút bi (của anh Thạnh vs Linh hóa), bút chì (của Huệ hóa) mọi người truyền tay nhau viết những lời gởi gắm đến anh chị sắp ra trường. Không khí tràng ngập tiếng cười, đến cuối buổi mọi ng xếp thành chữ DKS, vì địa hình k cho phép nên chữ cũng k đẹp lắm.
Tối lại, còn vài ng nhưng mọi ng vẫn ngồi uống tăng 2 rồi nói chuyện tào lao, chờ đến 00h00 mọi ng cùng hát bài Happy birthday để chúc mừng sinh nhật cu Bảo . Tuy đã khuya nhưng một số thành viên vẫn hăng say ngồi lập xòng đánh bài tới sáng, kể cả Linh văn cứ chơi cho dù ngày mai thì. Đúng là Điên Không Sợ.
Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011
Rằm tháng 4
Hôm nay trăng đẹp mà k có ai ngắm trăng cùng, buồn thật...
Tuần này rãnh wa k biết làm j luôn, cf miết cũng chán, trong cho ra trường sớm để đi làm cho khỏe.
Tuần này rãnh wa k biết làm j luôn, cf miết cũng chán, trong cho ra trường sớm để đi làm cho khỏe.
Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011
Tối chủ nhật
K biết sao tự nhiên tối ni đi sh như mọi tuần, nhưng khi nhạc khiêu vũ nổi lên thì d nghĩ tới n, lúc đó d ước j n cũng có ở đó để d có thể mời n nhảy 1 bài. Đó chỉ là ước thôi, hi vọng sẽ cũng kv vs n vào một ngày nào đó.
Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011
tối sad
Hôm nay,
Ngồi một mình.
Nghĩ ngợi vẩn vơ.
Đột nhiên, buồn.
Và cảm thấy............
Tất cả dừng như chỉ là con số 0
Ko màu sắc
Ko âm thanh
Ko ý nghĩa
Ko mùi vị
Ko mục đích
Ko tình yêu
Vô vị, tẻ nhạt? Ko gì cả. Cuộc sống...........
Thắc mắc về
Gía trị và ý nghĩa thực sự của cuộc sống là gì?
Tôi tự hỏi:
Tại sao ai cũng mải mê theo đuổi những tham vọng của riêng mình, ai cũng bon chen, ganh đua, nghi kị, đề phòng lẫn nhau trong cuộc sống?????
Cuộc sống quanh ta màu gì? Một màu hồng hạnh phúc, một màu xám u buồn mờ mịt, hay đơn giản chỉ là một màu xanh hi vọng?????
Âm thanh của nó nghe như thế nào? Một bản nhạc êm dịu nhẹ nhàng, sâu lắng, hay là một bài hát mang âm điệu trầm hùng, vang vọng........?????
Cuộc sống có mùi vị như thế nào? Cay, đắng, mặn, ngọt?????
Làm thế nào để có thể sống một cách ý nghĩa hơn?
Làm thế nào để cuộc sống bớt đi sự tẻ nhạt?
Phải chăng chúng ta nên học cách quan tâm và yêu thương đến những người xung quanh?????
noʎ ssıɯ ı
Ngồi một mình.
Nghĩ ngợi vẩn vơ.
Đột nhiên, buồn.
Và cảm thấy............
Tất cả dừng như chỉ là con số 0
Ko màu sắc
Ko âm thanh
Ko ý nghĩa
Ko mùi vị
Ko mục đích
Ko tình yêu
Vô vị, tẻ nhạt? Ko gì cả. Cuộc sống...........
Thắc mắc về
Gía trị và ý nghĩa thực sự của cuộc sống là gì?
Tôi tự hỏi:
Tại sao ai cũng mải mê theo đuổi những tham vọng của riêng mình, ai cũng bon chen, ganh đua, nghi kị, đề phòng lẫn nhau trong cuộc sống?????
Cuộc sống quanh ta màu gì? Một màu hồng hạnh phúc, một màu xám u buồn mờ mịt, hay đơn giản chỉ là một màu xanh hi vọng?????
Âm thanh của nó nghe như thế nào? Một bản nhạc êm dịu nhẹ nhàng, sâu lắng, hay là một bài hát mang âm điệu trầm hùng, vang vọng........?????
Cuộc sống có mùi vị như thế nào? Cay, đắng, mặn, ngọt?????
Làm thế nào để có thể sống một cách ý nghĩa hơn?
Làm thế nào để cuộc sống bớt đi sự tẻ nhạt?
Phải chăng chúng ta nên học cách quan tâm và yêu thương đến những người xung quanh?????
noʎ ssıɯ ı
Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011
Cafe đen - Cafe sữa
Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao?
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.
Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.
Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.
Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.
Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.
Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.
Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.
Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




